Chương trình cải cách của Tổng thống Javier Milei đang tạo nên một cuộc "thay máu" thị trường đầy quyết liệt. Nhằm hiện thực hóa mục tiêu tự do hóa thương mại và kìm hãm giá cả, chính phủ đã cắt giảm mạnh thuế nhập khẩu dệt may từ 35% xuống chỉ còn 20%. Kết hợp với việc nới lỏng hạn mức miễn thuế chuyển phát nhanh lên tới 400 USD (khoảng hơn 10,5 triệu đồng) đã khiến cánh cửa hàng ngoại giá rẻ chưa bao giờ rộng mở đến thế, đẩy các nhà sản xuất nội địa vào một cuộc đấu sinh tồn thực sự.
Sự trỗi dậy của "thời trang nhanh" Trung Quốc
"Về mặt cảm xúc, mọi thứ đang rất kỳ lạ. Mọi người trông buồn bã và căng thẳng hơn. Việc trang trải cuộc sống đến cuối tháng trở nên thật khó khăn" Valentina Schuchner, một nhà thiết kế váy cưới 29 tuổi, chia sẻ khi đang chuẩn bị cho bộ sưu tập thứ tư của mình tại BAFWEEK. Cô bùi ngùi khi thấy những thương hiệu địa phương xung quanh mình đang dần biến mất: "Sức mua giảm mạnh, người dân đơn giản là không còn tiền cho quần áo hay những món đồ xa xỉ".
Theo Hiệp hội Ngành may mặc Argentina, lượng hàng nhập khẩu trực tiếp đến tận tay người tiêu dùng đã tăng gấp 4 lần trong năm qua. Trung Quốc là quốc gia hưởng lợi lớn nhất khi thị phần dệt may nhập khẩu từ nước này đã tăng từ 55% (năm 2022) lên 70% (năm 2025) được dẫn đầu bởi các "ông lớn" như Shein và Temu.
Ở chiều ngược lại, nhiều người tiêu dùng lại tỏ ra phấn khích. Sarah Alcaje, 24 tuổi, cho biết trước đây cô thường phải sang Chile để mua đồ giá rẻ, nhưng giờ đây mọi thứ chỉ nằm trong vài cú chạm điện thoại: "Giá cực tốt và giao hàng nhanh đến kinh ngạc".
Viễn cảnh u ám cho lao động nội địa
Đối với các nhà sản xuất trong nước, cuộc cạnh tranh này là không cân sức. Ngành dệt may Argentina đã cắt giảm 16% nhân sự kể từ năm 2023, giảm từ 121.000 xuống còn khoảng 102.000 lao động vào cuối năm ngoái.
Tại nhà máy dệt Amesud ở khu công nghiệp San Martin, CEO David Kim cho biết xưởng hiện chỉ hoạt động 30% công suất. Dù đã đầu tư 10 triệu USD vào máy móc hiện đại để cung cấp hàng cho các đối tác lớn như Nike, Puma hay Mimo & Co., nhưng giờ đây phần lớn thiết bị đều nằm đắp chiếu.
"Đây là cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất trong lịch sử của chúng tôi" ông Kim chia sẻ khi phải cắt giảm nhân sự từ 420 xuống còn 240 người và giảm ngày làm việc. "Chúng tôi không sợ cạnh tranh, nhưng chúng tôi cần sự công bằng về thuế phí và chi phí lao động, những thứ đang đè nặng lên doanh nghiệp nội địa trong khi không tồn tại ở các nước khác".
Theo bà Priscila Makari, Giám đốc Quỹ Pro Tejer, các chính sách của chính quyền Milei đã vô tình tạo ra một "sân chơi thiếu bình đẳng". Điều này không chỉ gây khó khăn cho các cơ sở sản xuất nhỏ mà còn đẩy ngay cả những nhà thiết kế danh tiếng vào một cuộc khủng hoảng sinh tồn đầy nghiệt ngã.
(Theo Reuters)
















