Trong một thị trường bán lẻ vốn gắn liền với những thương hiệu thời trang tối giản và tiện dụng, sự trỗi dậy của 2nd Street đang tạo nên một diện mạo mới cho ngành công nghiệp may mặc Nhật Bản. Uniqlo từng được xem là bộ mặt của ngành thời trang xứ sở hoa anh đào, nhưng chuỗi cửa hàng đồ cũ 2nd Street gần đây đã vươn lên dẫn đầu về số lượng điểm bán.
Thay đổi vị thế trên thị trường bán lẻ Nhật Bản
Từ một cái tên ít được biết đến cách đây một thập kỷ, 2nd Street giờ đây đang dẫn đầu làn sóng nhu cầu từ thế hệ Gen Z đối với thời trang giá cả phải chăng.
Chuỗi bán lẻ này kinh doanh mọi thứ, từ những đôi giày Nike đã qua sử dụng, ví Prada cổ điển cho đến những bộ vest công sở còn sử dụng tốt hay trang phục đường phố (streetwear) gần như mới tinh. Trong vài năm qua, 2nd Street đã vượt qua Uniqlo và tiếp tục nới rộng khoảng cách. Tính đến cuối tháng 3, chuỗi này có 931 chi nhánh tại Nhật Bản, vượt xa con số 794 của đế chế bán lẻ thời trang lớn bậc nhất châu Á, tính đến tháng 8/2025.
Tại Nhật Bản, nơi 2nd Street đặt mục tiêu đạt 1.500 cửa hàng vào năm 2035, sự phát triển của chuỗi này báo hiệu bước chuyển dịch văn hóa của thị trường người tiêu dùng vốn nổi tiếng chuộng đồ mới và đồ hiệu. Sự trỗi dậy của thương hiệu này cũng phản ánh sự xuất hiện của nhóm khách hàng trẻ tuổi thuộc Gen Z và Gen Alpha - những người nhạy cảm về giá và vẫn tìm cách bắt kịp xu hướng thời trang trong bối cảnh Nhật Bản lần đầu tiên trải qua đợt lạm phát kéo dài sau nhiều thập kỷ.
Trong 4 năm qua, người tiêu dùng Nhật Bản đã phải đối mặt với tình trạng sức mua sụt giảm nghiêm trọng nhất trong lịch sử gần đây, khi lạm phát vượt xa tốc độ tăng lương. Đồng Yên giảm giá trị cũng khiến các thương hiệu thời trang châu Âu - vốn từng là những món đồ xa xỉ trong tầm tay của tầng lớp trung lưu - trở nên quá đắt đỏ với nhiều người. Dù lương có tăng trong năm qua, chi phí sinh hoạt leo thang đã định hình lại hành vi của người tiêu dùng, biến việc săn quần áo cũ từ một sở thích ngách thành thói quen phổ biến.
"Ngành công nghiệp của chúng tôi luôn vững vàng trong những điều kiện như thế này, khi lạm phát dẫn trước mức tăng lương", ông Masanori Takai, một quản lý cấp cao phụ trách hoạt động cửa hàng tại 2nd Street cho biết.
Tuy nhiên, ông khẳng định sức hút của chuỗi bán lẻ này không chỉ dừng lại ở giá cả hợp lý. "Mỗi cửa hàng có một nguồn hàng khác nhau và mỗi món đồ mang tính duy nhất. Khách hàng được trải nghiệm cảm giác tìm kiếm một món đồ chất lượng với giá cả phải chăng - giống như săn tìm kho báu vậy," ông Takai nói.
Nhận thấy sự phổ biến ngày càng tăng, 2nd Street cũng đang có kế hoạch mở thêm các cửa hàng chuyên biệt tại Nhật Bản trong những năm tới, bao gồm các cơ sở tập trung vào nội thất và nhạc cụ.
Phá bỏ định kiến về cửa hàng đồ secondhand
Nhật Bản không phải là quốc gia duy nhất chứng kiến nhu cầu mua quần áo cũ tăng vọt. Theo báo cáo từ nền tảng bán lại trực tuyến ThredUp Inc., thị trường quần áo secondhand tại Mỹ dự kiến đạt trị giá gần 79 tỷ USD vào năm 2030, một phần nhờ vào sự quan tâm ngày càng lớn của Gen Z và cả Gen Alpha đối với phong cách retro. Cuộc xung đột giữa Mỹ-Israel với Iran, các đòn thuế quan qua lại của chính quyền Tổng thống Donald Trump cùng những gián đoạn chuỗi cung ứng đã làm gia tăng áp lực lạm phát lên người tiêu dùng khắp nơi. Hãng tư vấn McKinsey & Co. dự báo thị trường đồ secondhand toàn cầu sẽ tăng trưởng nhanh gấp ba lần so với thị trường thời trang mới từ nay đến năm 2027.
Thị trường đồ secondhand tại Nhật Bản nổi bật với kho hàng khổng lồ gồm khăn lụa Hermès, túi xách Louis Vuitton và các mặt hàng cao cấp khác. Phần lớn số hàng này được tích lũy trong thời kỳ bùng nổ đồ hiệu vào những năm 1980 và 1990, khi sự tăng trưởng kinh tế thần tốc đã biến Nhật Bản thành một siêu cường toàn cầu và mang lại cho tầng lớp trung lưu sức mua chưa từng có. Quốc gia này cũng nổi tiếng với văn hóa giữ gìn đồ đạc cẩn thận. Đó là lý do các cửa hàng đồ vintage tại đây đã trở thành điểm đến lý tưởng cho những tín đồ thời trang nước ngoài và khách du lịch muốn tận dụng lợi thế đồng Yên yếu.


Đồ hiệu đã qua sử dụng là một trong những sản phẩm ưu thích của khách hàng săn đồ secondhand. Ảnh: Bloomberg Businessweek
Theo Viện Nghiên cứu NLI (một cơ quan tư vấn tại Tokyo), các hộ gia đình Nhật Bản đang nắm giữ lượng vật dụng không dùng đến trong ít nhất một năm trị giá khoảng 91.000 tỷ Yên (570 tỷ USD) - tương đương 715.000 Yên/người. Con số này đến từ kết quả khảo sát năm ngoái theo yêu cầu của Mercari, ứng dụng chợ đồ cũ, đã góp phần xóa bỏ định kiến về việc mua đồ đã qua sử dụng, mở đường cho các cửa hàng như 2nd Street và các đối thủ nhỏ hơn như Treasure Factory và Ragtag mở rộng quy mô. Nghiên cứu cho thấy thời trang chiếm tỷ trọng lớn nhất với 34%, tiếp theo là thiết bị giải trí và thể thao (22%), và các mặt hàng giải trí như sách, trò chơi, âm nhạc (21%).
Nằm rải rác khắp Nhật Bản, các cửa hàng 2nd Street khác xa với hình ảnh tiệm đồ cũ thường gắn liền với định kiến là mốc meo và lộn xộn. Các cửa hàng rộng lớn ở vùng ngoại ô và các boutique nhỏ hơn ở trung tâm thành phố của 2nd Street sở hữu hệ thống ánh sáng rực rỡ và sàn nhà sạch sẽ, mang lại cảm giác vô trùng gần như tuyệt đối.
So với quần áo tại các cửa hàng vintage ở khu Shimokitazawa và Koenji (Tokyo) vốn thiên về phong cách retro-cool độc lạ, hay tại các cửa hàng chuyên đồ hiệu cũ ở Aoyama, các sản phẩm của 2nd Street mang tính thực dụng cao: Những trang phục công sở chưa hề cũ được trưng bày cạnh trang phục đường phố cao cấp và các thiết kế từng phổ biến một thời của Marc Jacobs và Coach, tất cả đều đang tìm kiếm một cuộc đời thứ hai.
Trụ cột của nền kinh tế tuần hoàn
Doanh thu của 2nd Street trong năm tài chính vừa qua (kết thúc vào cuối tháng 3/2026) đạt khoảng 155 tỷ Yên, tăng 18% so với năm trước đó. Công ty này thuộc tập đoàn Geo Holdings Corp., một tên tuổi lớn có giá trị vốn hóa thị trường đạt 80 tỷ Yên. Geo khởi đầu vào năm 1986 là một doanh nghiệp cho thuê băng đĩa video trước khi mở rộng sang mảng điện thoại và trò chơi điện tử cũ; tập đoàn có kế hoạch đổi tên thành 2nd Retailing vào cuối năm nay để phản ánh sự thành công của chuỗi quần áo secondhand.


Các khách hàng Gen Z là động lực chính thúc đẩy thị trường đồ cũ ở Nhật Bản. Ảnh: Bloomberg Businessweek
Yu Yanagida, một nhân viên văn phòng bất động sản 31 tuổi ở thành phố Miyazaki - miền nam Nhật Bản, bắt đầu chia sẻ những "chiến lợi phẩm" đồ cũ của mình trên TikTok vào năm ngoái và hiện có 25.000 người theo dõi. Cô cho biết việc mua quần áo cũ giúp cô tiết kiệm tiền đồng thời tránh được cái bẫy của thời trang nhanh (fast fashion).
"Những người thuộc thế hệ của tôi đã quen với việc có thể mua quần áo rẻ và dễ dàng. Nhưng bạn dễ bị đụng hàng với người khác, hoặc đặt hàng trực tuyến rồi quên bẵng đi cho đến khi hàng giao tới", cô nói. "Mua đồ cũ ở những nơi như 2nd Street mang lại cảm giác mới mẻ, thú vị cho giới trẻ, và thậm chí còn có phần sành điệu."
Ngay cả Itochu Corp., một trong những tập đoàn lớn nhất Nhật Bản, cũng đang tiến tới khai thác sự bùng nổ của thị trường đồ cũ. Đầu năm nay, tập đoàn đa ngành này - với các mảng kinh doanh trải dài từ năng lượng đến cửa hàng tiện lợi - đã mua cổ phần của chuỗi bán lẻ đồ cũ BookOff Group Holdings, vốn nổi tiếng với truyện tranh (manga) và trò chơi điện tử cổ điển đã qua sử dụng. Itochu có kế hoạch sử dụng khoảng 16.000 cửa hàng tiện lợi FamilyMart của mình làm điểm thu gom đồ cũ, giúp BookOff tiếp cận sâu hơn vào đời sống thương mại hàng ngày của người dân Nhật Bản.
Nhìn nhận tiềm năng của lĩnh vực này, Chính phủ Nhật Bản cũng đang thúc đẩy ngành công nghiệp đang nở rộ, coi đây là trụ cột của một "nền kinh tế tuần hoàn" giúp hoàn thành các Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hợp Quốc mà Nhật Bản đã ký kết tham gia một thập kỷ trước. Ông Shintaro Murai, quan chức tại Bộ Môi trường Nhật Bản, cho biết nước này đặt mục tiêu mở rộng thị trường đồ cũ thêm gần một phần ba, đạt 4.600 tỷ Yên vào năm 2030.
(Theo Bloomberg Businessweek)



















