Câu chuyện bắt đầu không phải từ chính ông Daniel Akst, mà từ một người thân: người bố vợ quá cố, một tâm hồn say mê hoa lan suốt nhiều thập kỷ. Ông đã xây dựng và duy trì hai nhà kính lớn, và điều đáng nói hơn cả là ông vẫn tiếp tục lai tạo những giống lan mới ngay cả ở độ tuổi mà phần lớn người khác đã về hưu. Ông biết rõ rằng những giống lai đó sẽ không nở hoa trong nhiều năm nữa, nhưng điều đó không ngăn được bước chân ông. Như tác giả mô tả, "Ông (tức bố vợ) không phải là người chịu ngồi yên trong "phòng chờ của cái chết, đợi tử thần đến gọi tên"".
Hình ảnh người bố vợ và những nhà kính hoa lan trở thành nguồn cảm hứng sâu sắc cho ông Daniel mỗi khi bản thân rơi vào trạng thái hoài nghi hay kiệt sức. Bởi tác giả cũng đang trong một cuộc phiêu lưu tương tự - không phải với hoa lan, mà với sách và xuất bản. Ở cái độ tuổi lẽ ra có thể sống những ngày tháng thư thái, ông đã chọn khởi động một doanh nghiệp xuất bản đầy đòi hỏi và thử thách.
Điều thú vị là ông Daniel Akst thẳng thắn thừa nhận rằng động lực không đến từ lợi nhuận. "Tôi bị thôi thúc bởi những bông hoa, tức là những cuốn sách chúng tôi mang đến cho đời, hơn là bất kỳ triển vọng tài chính nào," ông chia sẻ. Đây là một lời tự bạch hiếm gặp trong thế giới kinh doanh, nơi mà lợi nhuận thường được đặt lên hàng đầu như một thước đo duy nhất của thành công.
Những "bông hoa" ấy - những cuốn sách chưa ra đời, những dự án còn cách xa hiện tại nhiều năm - không khiến ông Daniel nản lòng. Thay vào đó, chúng được đón nhận "không chỉ với sự bình thản mà còn với sự phấn khích". Đây chính là điểm giao thoa giữa hai hành trình: người bố vợ với những giống lan lai chưa nở, và tác giả với những cuốn sách chưa được in, cả hai đều đang gieo hạt cho tương lai, dù biết rằng mình có thể không ở đó khi mùa hoa đến.
Rất nhiều người bạn đã nghỉ hưu của tôi cảm thấy buồn chán. Nhưng tôi thì liên tục học hỏi những điều mới và gặp gỡ những người mới.
Câu chuyện này chạm đến một câu hỏi sâu xa hơn về ý nghĩa của lao động và sáng tạo trong giai đoạn cuối đời. Xã hội hiện đại thường định nghĩa tuổi già gắn liền với nghỉ ngơi, với việc lùi ra khỏi vòng quay bận rộn. Nhưng liệu sự thụ động ấy có thực sự là điều mà con người khao khát? Hay đôi khi, chính công việc, đặc biệt là công việc xuất phát từ đam mê chứ không phải từ áp lực mưu sinh, mới là thứ giúp con người duy trì sự sống động, sắc bén và có lý do để thức dậy mỗi sáng?
(Theo WSJ)



















